Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

RỒI SẼ TÌM THẤY THÔI

Có những thứ dù tôi đã ráo riết đi tìm nhưng vẫn không có kết quả, rồi bỏ cuộc. Và sau một thời gian, tình cờ bắt gặp nó ở rất gần mình, tại một nơi mà tôi cứ nghĩ rằng không có. Thậm chí, có khi thứ đó nằm trước mặt hoặc ở bên cạnh; nhưng do lòng tôi hối hả, mắt tôi lơ đãng, nên đã đi lướt qua…



Dù gì, tôi cũng có được thứ mình muốn, chỉ khác nhau khoảng cách thời gian.

Tôi nhớ cuốn Đời thay đổi khi ta thay đổi có đề cập một khả năng kỳ diệu rằng: não ta có xu hướng hút những gì ta mong muốn lại gần; “lại gần” thì chắc sắp thành hiện thực thôi, và có thành hiện thực hay không thì còn tùy vào hoàn cảnh, khả năng, duyên may của mỗi người. Sau này, từ một số kinh nghiệm vụn vặt, tôi lại nhớ đến lập luận đó, thấy cũng khá đúng. Dĩ nhiên điều này không hoàn toàn đúng với những mong muốn quá sức, nhưng ít ra nó gieo  cho tôi niềm tin rằng mình sẽ sở hữu, hoặc sở hữu tạm thời thứ-mình-muốn-có ở thì tương lai và biết chấp nhận sự thiếu thốn hiện tại.

Thời sinh viên, nghe loáng thoáng mấy phòng kế bên phát một ca khúc nhạc nước ngoài không phải tiếng Anh, giai điệu rất thu hút, thích lắm nhưng không tài nào tìm được, cũng chả biết hỏi ai vì chỉ có vỏn vẻn một thông tin: ca sĩ nữ hát. Lần cuối cùng khi quyết định không tìm kiếm nữa, tôi đã tự an ủi: thế nào cũng nghe được mày thôi. Một thời gian sau, vô tình mua 1 CD tổng hợp thì có bài này, và tôi còn biết thêm bản tiếng Anh của nó là It’s not goodbye.

Đến nay tôi vẫn thường hay nhắc nhở mình bằng mẩu chuyện nhỏ của mình. Số là tôi đi làm gia sư. Tôi mua sách-bài-tập-không-đáp-án cốt để học trò tự suy nghĩ. Vậy mà tới lúc mình cần tham khảo đáp án thì kiếm đỏ con mắt ở các nhà sách lớn nhỏ cũng không ra. Sách có đáp án đều đã hết hàng. Sau cùng, cuốn tôi cần tìm nằm ngay trong cái nhà sách nhỏ mà mình đi qua trước tiên; vậy mà tôi cứ đinh ninh rằng dễ gì cái nhà sách cũ kỹ ấy có bán. Thế mới biết, xa tận chân trời gần ngay trước mặt. Người ta cứ quen tìm kiếm đâu đó xa xôi, mà không ngờ rằng những thứ cần thiết cho ta (có khi) ở rất gần… Sau này vẫn có nhiều chuyện tương tự trong kinh nghiệm, khiến tôi thêm đoan chắc về “triết lý” của mình, nhưng tôi vẫn nhớ nhất chuyện nhỏ nhặt này, vì đó là giây phút tôi được “khai sáng”.

Viết những dòng này là do hôm nay ghé một nhà sách quen thuộc, không dưng lại thấy cuốn “Đàn bà xấu thì không có quà” sờ sờ trước mắt. Hôm bữa tôi đã không hỏi chủ tiệm cuốn này, làm mãi lùng sục nó với ấn bản của NXB Công An Nhân Dân ở rất nhiều nhà sách và nhà sách trên mạng mà hông thấy. Thật ra, ấn bản của NXB Hội Nhà Văn còn bán đầy, nhưng bìa xấu và in bị lỗi nhiều nên tôi muốn mua bản đẹp. Và tôi đành an ủi mình bằng niềm tin “rồi sẽ tìm thấy thôi…” Không lâu sau, tôi tìm thấy nó trong một dịp không cố gắng tìm kiếm, tại một chỗ mình từng đi qua.

Và trong cuộc đời, biết đâu đã nhiều lần, tôi lơ đãng bước ngang qua những điều mình tìm kiếm, bước ngang qua những người mình mong, mà không hay không biết? Tôi mường tượng giá như khoảnh khắc tôi đi lướt qua ấy, có đấng vô hình nào đó gõ vào đầu mình và chỉ ra rằng: điều mày cần kia kìa, người mày đang mong mỏi kia kìa… thì có lẽ tôi không cần phải nhiều lần thất vọng bỏ cuộc và tự dỗ mình bằng slogan cũ: “rồi sẽ tìm thấy thôi…” và không phải trả giá bằng khoảng thời gian chờ đợi nó xuất hiện.

Cho nên, tôi sẽ tự dặn mình chớ có mong ngóng xa xăm, hãy đặt giác quan gần gần trước đã, vì cuộc-sống-của-mình ở ngay trước mặt hoặc quanh quẩn đây thôi…

Thứ Tư 21.11.2011

(ảnh: internet)

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

LAM XƯA NHUNG XƯA…

Khi bước qua một cột mốc thời gian, người ta có thói quen nhớ lại, hoặc tổng kết những ngày tháng cũ. Tuổi thơ của tôi đa số gắn bó với việc đọc báo và nghe nhạc. Báo thì tham gia các chuyên mục, đón đọc các bài viết về ca sĩ. Nhạc thì bình chọn, ủng hộ người này, ghét bỏ người kia… Tới bây giờ, nghe nhạc vẫn nằm trong nhu cầu giải trí của tôi và ảnh hưởng không nhỏ tới đời sống tâm hồn.

Về quê dịp tết Tây. Dọn dẹp đồ đạc và thấy những CD tôi đã cất riêng một chỗ.



Năm 14 tuổi, tôi mê mẩn hai album này.

Hình tượng Thanh Lam lúc đó rất ấn tượng: tóc hớt sát đầu mà nhiều người đùa rằng nhìn như… bị down, lối hát mạnh mẽ, há họng thật to như muốn ngoạn cả micro, “phiêu” bằng cách gào thét… Báo Tuổi Trẻ chủ nhật có nhiều bài viết về nhạc trẻ mới khởi sắc, rồi cũng khen ngợi về tour xuyên Việt của Thanh Lam, tôi lấy làm lạ với một chương trình ca nhạc chỉ có mỗi một ca sĩ. Live show Hồng Nhung diễn ra cùng thời điểm nên báo chí mang hai sự kiện này ra so sánh, khơi gợi không khí sôi nổi khiến độc giả như tôi khá quan tâm. Sau nhiều bài báo, Nghe mưa là album đầu tiên tôi được “tiếp cận” âm nhạc họ, với tâm lý rất háo hức.

Thời kỳ đó đa số người mộ điệu đều nghe nhạc hải ngoại. Từ hiện tượng Lam Trường với Tình thôi xót xa và Phương Thanh với Trống vắng, nhạc Việt bắt đầu trỗi dậy, “giành khách” với nhạc hải ngoại. Anh tôi cũng lục đục mang tất cả những CD đang mốt. Là thính giả khó tính và mê những bản hòa âm của công nghệ nước ngoài, anh cười và chậc lưỡi “Việt Nam được mỗi Thanh Lam và Lam Trường.”

Không hiểu sao ở lứa tuổi học cấp hai mà tôi thích nổi cách hát gào rú, gằn giọng của Thanh Lam, âm nhạc rên rỉ của Hồng Nhung, chứ khán giả ở tỉnh không cảm nổi, thậm chí nhiều người còn không ưa. Tôi còn lấy 2 album làm chuẩn mực đánh giá “đẳng cấp” những ca sĩ khác.

Nghe mưa vol.1 gây ấn tượng cho tôi với Bên em là biển rộng, mà trước đó, ở hải ngoại đã có một Loan Châu trình bày thành công. Qua lối hát gằn giọng, kiểu phiêu “há ha, ứ ư…” của Thanh Lam, ca khúc được mang màu sắc hoàn toàn mới và có sức nặng hơn rất nhiều. Cũng như thế, với Một ngày mùa đông, Thanh Lam đã biến ca khúc thành “của riêng”. Nếu nghe không quen, dễ cảm thấy… chướng tai. Mỗi khi mở CD này là mẹ tôi… chửi, bảo mở nhạc kiểu đó ai mà vô uống cafe. Chị tôi cười bảo tôi nghe nhạc… lạ. Còn anh tôi nói… “nặng nghe lắm.” Về sau, cách hát phiêu của Thanh Lam (và cả Mỹ Linh) tạo ra ảnh hưởng lớn đối với lớp ca sĩ trẻ, dễ thấy nhất là trong các cuộc thi âm nhạc. Tầm vóc của một nghệ sĩ chắc phải là thế.

Đó là tôi ấn tượng, chứ hồi đó tôi hâm mộ Hồng Nhung. Vẫn hát lời tình yêu, Bài hát ru cho anh, Im lặng, Em đi qua tôi… dường như được sáng tác vừa khít cho chị. Giọng chị vang vang, ngân cao thì càng sáng và rõ. Các ca sĩ thời đó cứ hát chung nhạc của nhau (đa số những bài của chú Dương Thụ) và thính giả được hưởng lợi nhiều nhất từ những sản phẩm sáng tạo, “cạnh tranh ngầm” giữa họ. Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà… hát chung nhiều ca khúc như Bên em là biển rộng, Cho em một ngày, Bài hát ru cho anh, Nghe mưa, Lắng nghe mùa xuân về… Mà cái tôi nghệ sĩ của những tài năng ngang ngửa nhau này rất lớn, họ tạo một đời sống mới cho bài hát qua cách xử lý của riêng mình. Tùy gu mỗi người mà ấn tượng chỉ dừng lại ở người hát trước hay chuộng người hát sau hơn. Năm 2008, Mỹ Tâm cover hai hit cũ của 10 năm trước trong album Trở lại không thua gì hai đàn chị, có thể nói như khai sinh thêm hit mới và khẳng định đẳng cấp của Mỹ Tâm.

Tự nhiên về nhìn lại những ngày cũ, muốn tổng kết, muốn viết - tìm một chỗ cất nó, trong tâm hồn mình… Rồi mới yên lòng đón nhận những cái mới.