Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

...

Đôi khi, người ta sống luẩn quẩn trong một vòng tròn khép kín mà không biết làm sao thoát khỏi. Chiều nay Nguyên ngồi co ro bên cửa sổ nhìn dòng xe ồ ạt trôi, nhớ lại năm tháng học trò buồn bã. Cái thuở rụt rè luẩn quẩn từ nhà tới trường, chỉ học và học. Sức học Nguyên yếu. Nếu không muốn thua kém các bạn thì phải siêng năng. Nguyên đã nhiều lần muốn buông xuôi mặc cho điểm số để đổi lấy cảm giác thoải mái làm những điều mình thích. Nhưng Nguyên chưa bao giờ dám ra khỏi nếp sống tẻ nhạt ấy, để rồi nó ăn sâu và hình thành tính cách nhút nhát, tự ti trong Nguyên. Nguyên đã tự bó hẹp cuộc sống mình lúc đó.
Bây giờ nghĩ lại Nguyên thấy tiếc ngần ấy năm mình chỉ biết mỗi việc học, trong khi cuộc sống còn vô số những thú vui giúp Nguyên tự tin và dạn dĩ hơn. Nếu như ngày ấy Nguyên đủ bản lĩnh vượt lên những khuôn phép nhàm chán của cuộc sống thì giờ đây đâu phải bối rối, vụng về trước cánh cửa rộng của cuộc đời và tình yêu. Nguyên tự trách mình, rồi trách ba mẹ không quan tâm đến con gái. Nguyên thấy mình giống như cây con trong chậu, khô héo và còm cõi vì thiếu sự chăm sóc của chủ.
***
Trời đã chuyển mùa mấy ngày nay. Cái se se lạnh của đất trời phương Nam làm Nguyên cảm thấy hoang hoải cô đơn và hay nghĩ ngợi về quá khứ. Những chiều nhàn nhạt nắng, lười vận động, ngồi một mình mãi tới khi màn đêm buông xuống, Nguyên nghe lòng mình bị nỗi ám ảnh thời gian vây chặt. Ngày lại ngày trôi qua nhẹ như chùm bong bóng bay, không âm thanh không dấu vết. Nguyên thấy mình sống chưa đủ tuổi trẻ, muốn dấn thân và trải nghiệm tuổi trẻ nhiều hơn nữa. Chứ không phải hàng ngày hờ hững tới cơ quan, buông những câu chào hỏi giống nhau, nở những cười giống như ngày hôm trước, lõ gõ vài con chữ đến hết giờ, rồi hờ hững ra về. Tối xem ti vi một chút, ngoan ngoãn chuẩn bị một ngày mới không mấy khác ngày hôm qua. Cuối tháng nhận đồng lương khiêm tốn của một nhân viên xoàng.
Khi Nguyên biết ý thức về thời gian thì đã 25 tuổi. Ở tuổi này người ta có được gì trong cuộc sống. Nguyên sợ nhìn vào sự thành đạt và hạnh phúc của người khác, vừa tủi thân vừa ganh tị với họ. Bằng tuổi Nguyên, người ta đã trong tay danh lợi lẫn tình yêu, hay ít ra những tháng ngày đáng nhớ làm hành trang sau này. Nguyên thường so sánh như thế vì thấy phần đời đã qua sao trơn tru, đơn điệu. Quá khứ của Nguyên, phần đời lẽ ra sôi động của Nguyên đã im lìm gắn chặt bên Vinh. 
Lại nhớ về V.
Nguyên biết mình bị luẩn quẩn đấy, nhưng không sao thoát ra được. Đã nhiều lần tên V tự nhiên chen vào suy nghĩ của Nguyên, nhất là những lúc suy tư. Hình như không có cái  mới thay thế thì cái cũ không chịu ra đi. Có gì đâu những năm tháng ngu khờ, tẻ nhạt đó. Tình yêu như cốc nước lã không mùi vị, chỉ có giá trị đối với những kẻ đang khát...

2008 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét