Anh
Thành nói: “Cuộc đời này ngắn thật.” Tôi im lặng, không thấy nhận xét của anh
Thành có gì đặc biệt. Một hồi lâu, anh Thành lại nói tiếp : “Ngắn mà đẹp.” Nói
rồi, anh Thành cười. Đẹp? Tôi hơi ngạc nhiên về lời nói của anh Thành. Tôi nghe
nhiều người than cuộc đời này là khổ.
Anh
Thành lại nói: “Nhưng ít ai nắm bắt được cái đẹp của sự sống.” Lần này, tôi
không im lặng nữa, mà lập tức hỏi: “Tại sao vậy anh?” Anh trả lời: “Tại vì cuộc
đời này ngắn quá. Đa số, mọi người chỉ chuẩn bị để sống, chứ chưa sẵn sàng sống
trong cuộc đời này. Loay hoay một lúc thì buổi xế chiều của đời người đã đến.”
Tôi
lặp lại lời anh Thành: “Vâng, cuộc đời này ngắn thật.” Và hỏi: “Làm sao mình có
thể tiếp xúc được cái đẹp của sự sống?” Anh Thành vỗ vai tôi, nói: “Tôi đâu có
biết. Sao anh lại hỏi tôi?” Nhưng rồi một hồi sau, anh chép miệng: “Có thể, nếu
mình đừng chuẩn bị kỹ quá thì đời sống của mình sẽ vui hơn. Mình phải can đảm,
tin tưởng vào khả năng sống hạnh phúc của mình. Thời gian chuẩn bị chiếm hết cả
cuộc đời mình. Đến khi có mọi thứ mình cần thiết rồi: tấm bằng, căn nhà, số
tiền để dành … thì mọi người đều đã già.”
BUÔNG
BỎ
Anh
Thành nói: “Đến một tuổi nào đó, mình nhìn cuộc đời khác hơn.” Tôi hỏi: “Như
vậy có lúc mình không có khả năng nhìn khác?” Anh Thành trả lời: “Không.” Tôi
lại hỏi: “Những lúc đó mình nhìn cuộc đời như thế nào?” Anh Thành cười: “Nhìn y
hệt như ngày hôm trước.”
Anh
làm tôi suy nghĩ. Tôi thấy có những người không buông bỏ được quá khứ. Dù đó là
một kỷ niệm đau buồn. Nó dằn vặt, ray rứt trong nội tâm. Những người này cần có
một cái nhìn khác. Nhưng chính người lớn tuổi mới gặp nhiều khó khăn trong sự
thay đổi nhận thức của mình.
Tôi
nói: “Đến một tuổi nào đó, người ta không thay đổi cách nhìn được nữa.” Anh
Thành lắc đầu: “Không phải là mình thay đổi. Chính cuộc đời nó thay đổi. Rồi
mình nhìn cuộc đời khác hơn.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mây đen đang che kín
một góc trời. Ở đó, bầu trời tối tăm, làm nổi bật màu xanh tuyệt đẹp nơi một
góc trời khác. Sự sống biến chuyển liên tục, không dừng lại, và không ngừng phô
bày vẻ đẹp; ngay cả những lúc khó khăn, đen tối nhất.
Tôi
nói: “Sự thay đổi là một cái gì tích cực.” Anh Thành gật đầu: “Ngoại trừ mình
cố bám víu vào quá khứ. Nhưng thế nào rồi mình cũng phải buông bỏ, dù quá khứ
có huy hoàng hay là u ám. Mình nhìn khác, thoải mái hơn.”
Anh
Thành cười: “Tưởng đạo gì phức tạp, chứ cái giản dị và thoải mái, luôn tự tìm
đến với mình. Khỏi tìm chi cho mất công.” Tôi hỏi: “Như bầy trâu tự trở về
chuồng vậy hả?” Anh nói: “Đúng rồi.” Tôi cười: “Khi nào cái giản dị và thoải
mái đó không tìm về với mình, thì mình mới đi tìm.” Anh gật đầu: “Như đi tìm
trâu vậy, nhưng mình phải biết rằng nó chỉ quanh quẩn đó thôi. Hằng ngày sống
với trâu của mình, nên đứng từ xa, tôi đã nhận ra chúng ngay. Ai biết sống với
sự giản dị và thoải mái, thì sẽ dễ dàng tìm lại cái niềm vui, thật là bình an
đó.”
(trích
từ tập truyện ngắn Chàng Tóc Đẹp, Lữ, NXB Phương Đông 2008)
