
Cái hay cái đẹp thường toát lên từ sự giản dị. Điều này thật đúng với trường hợp của nhà văn Phan Thị Vàng Anh. Sự giản dị biểu hiện ngay từ những tựa truyện: Tháng Bảy, Khi người ta trẻ, Chuyện hồng, Hoa muộn, Mưa rơi, Người có học, Si tình, Có con, Có vợ, Nhật ký … Đọc thử qua vài dòng đầu ở mỗi truyện, ta dễ nghĩ những truyện ngắn này đáng chán lắm. Nhưng chớ coi thường! Những câu chuyện giản dị viết cho tuổi trẻ, tuổi bắt đầu lăn vào đời đó khiến ta phải suy ngẫm và tìm được mối đồng cảm.
Lần đầu tiên đọc Phan Thị Vàng Anh trong một tuyển tập truyện ngắn in chung với 3 nữ tác giả khác, cái thuở còn mượn sách ở thư viện tỉnh về đọc, tôi vẫn nhớ cảm giác lãng mạn của mình lúc đó: mơ mộng về một cuộc sống như những nhân vật trong truyện. Không phải một cuộc sống suôn sẻ, toàn màu hồng hạnh phúc, mà là một cuộc sống giản dị, nhẹ nhàng với vườn tược xung quanh nhà hoặc chí ít cũng trồng một loại cây ăn trái, một loại dây leo. Và ở đó, người ta an nhiên hưởng thụ những giận hờn yêu ghét…