
Chạy xe trên đường hòa vào dòng người bất tận, bóng một người lạ từ phía sau tiến lại gần, giảm tốc độ và quay sang nhắc nhở: “chống xe kìa anh!” Người lạ đi rồi để lại trong tôi chút cảm giác ấm áp vì người thành thị đâu đến nỗi bàng quan, thờ ơ.
Đi nhà sách. Ngồi đọc “chùa” cả buổi mà chẳng mua quyển nào. Ra lấy xe, anh bảo vệ mỉm cười chào và nhanh tay dắt xe dùm. Thấy lòng vui vui vì phép lịch sự, vì nụ cười thân thiện mà có lẽ hiếm thấy ở một số người được cho là “có trình độ” khác.
Người đàn bà trung niên tới nhặt ve chai trong bao rác trước nhà. Nghe sột soạt tôi bước ra trông thử, liền quay vào lấy những chai lo không xài đưa cho bà. Bà mừng ra mặt và cảm ơn rối rít. Cho đi những thứ đã bỏ nhưng tôi nhận lại một niềm vui.
Mưa. Chậu hoa sống đời bên lan can khẽ rung rung, tưởng chừng như đang mừng rỡ đón lấy nguồn nước tươi mát từ thiên nhiên. Ngắm nhìn vẻ đẹp của hoa lá dưới mưa cũng đủ thấy vui vui.
Trời mưa thì cứ mưa. Mưa gió làm đôi chân ta ngần ngại, nhưng đường xá được tắm gội sạch sẽ tinh tơm. Mưa tạnh để lại bầu không khí mát mẻ. Dạo phố ngay thời điểm đó thì còn gì sảng khoái bằng.
Đời sống đô thị bận rộn, nhịp sống hối hả. Vòng quay công việc và mối quan hệ với đồng nghiệp, hàng xóm có thể khiến tâm trạng ta căng thẳng, cau có. Nhưng cuộc sống cứ vận hành đúng với bản chất của nó bất kể chúng ta cảm nhận thế nào. Chúng ta phải lựa chọn hoặc lượm lặt niềm vui cho chính mình. Niềm vui có ở khắp nơi, bao la như trời đất, chỉ cần ta biết bằng lòng từ những điều nhỏ nhặt nhất.