Đó là thông điệp mà Paulo Coelho muốn
gửi đến độc giả. Nghe có vẻ hoang đường và mang tính khích lệ tinh thần trẻ
con, nhưng thực ra nhận định này đã được chứng minh và giải thích cặn kẽ trong
một cuốn sách khác.
Nhà Giả Kim sẽ đưa bạn vào không gian thần
thoại thời trung cổ, sự tĩnh lặng đầy quyền uy và thần bí của sa mạc. Ở đó,
trên chặng đường theo đuổi ước mơ, chàng chăn cừu học được rất nhiều bài học triết
lý về nhân sinh quan qua một thứ ngôn ngữ kín đáo từ tâm linh vũ trụ - ngôn ngữ
của dấu hiệu.
Ước mơ của chàng chăn cừu
Santiago
Khi Santiago dần quên đi
hai giấc mơ giống nhau thì một ông lão với phong thái ung dung, điềm tĩnh xuất
hiện. Cuộc trò chuyện thú vị giữa họ như là một “dấu hiệu” thôi thúc cậu đi đến
quyết định từ bỏ đàn cừu và những gì quen thuộc để đi theo tiếng gọi của ước
mơ: phiêu lưu khắp nơi, và cũng đi tìm kho báu mình nằm mơ thấy. Hành trình đã
thử thách ngay từ chặng đầu: bị lừa bịp hết số tiền dành dụm.
“Cuộc đời rất hào
phóng đối với ai chịu theo đuổi vận mệnh.”
Tác giả đã thắp lên niềm
tin cho những ai từng có mơ ước và nhiều lần thoái lui vì trở ngại. Chàng chăn
cừu trong truyện, ngay lúc tuyệt vọng quyết định trở về quê hương, từ bỏ ước mơ
đi tìm kho báu, thì cuộc đời lại hé lộ những dấu hiệu tươi sáng vực dậy ý chí
của cậu. Những sự kiện tưởng chừng như tầm thường, nhỏ nhặt ấy, nối tiếp nhau
theo cách của riêng nó, tạo thành chuỗi mắt xích rắn chắc dẫn dắt chàng chăn
cừu đến những sự kiện then chốt khác. Nhưng không sự kiện nào quan trọng hơn sự
kiện nào, vì thiếu cái này thì sẽ không có mặt cái kia.
Santiago, nhờ chú tâm
quan sát những biểu hiện bình thường nhất của vạn vật, đã có thể thâm nhập vào
thứ ngôn ngữ tinh tế mà vũ trụ phơi bày. Bằng cách đó, tâm linh vũ trụ tác động
và tiếp sức cho cậu trên con đường theo đuổi ước mơ.
“Tình yêu thực sự sẽ
không cản trở ai theo đuổi định mệnh.”
Nếu ban đầu, đàn cừu và
cô gái con ông chủ mua lông cừu khiến cậu do dự thì lần này, tình yêu với cô
gái sa mạc Fatima đã giữ chân Santiago. Cậu nghĩ mình đã tìm kho báu quý giá
nhất – tình yêu, và muốn gác lại giấc mơ phiêu lưu.
Nhưng che lấp, vùi sâu
tiếng gọi của thâm tâm không có nghĩa khiến nó dần dần tắt ngấm. Chúng vẫn âm ỉ
cháy. Rồi một ngày, ngọn gió cuộc đời sẽ thổi bùng lên. Lúc đó, người ta suy
sụp, day dứt vì chính mình đã không dám đi hết con đường định mệnh. Phía cuối
con đường là chuyện gì? Nếu dừng lại, Santiago sẽ hoài vướng mắc câu hỏi ấy.
Không ai có thể thay thế hoặc cản trở cậu thực hiện ước mơ, ngoại trừ chính bản
thân cậu. Và nếu bỏ lỡ, suốt đời tâm hồn cậu ta mãi mãi vọng động về giấc mơ
tuổi trẻ ấy. Tình yêu cũng không thể xoa dịu. Tình yêu thực sự sẽ kiên nhẫn chờ
cậu quay về.
Cuộc đời là vòng tròn
luân hồi.
Nhưng phải đi hết con
đường người ta mới cảm nhận sâu sắc ý nghĩa to lớn của từng bước chân. Người ta
tìm thấy chính mình, biết mình cần gì và có được gì.
Kho báu mà Santiago nhọc
nhằn tìm kiếm từ lâu đã nằm trong tầm với của cậu. Nhưng nếu không có những
thăng trầm trên chặng đường dài đã qua, làm sao cậu có thể mỉm cười mãn nguyện
khi hiểu ra ý nghĩa của chuyến đi và nhận ra sự phép màu của cuộc sống - “cái
phương cách lạ thường Chúa chọn để chỉ cho cậu kho tàng” hay đối với bất
cứ ai thiết tha với ước mơ của mình.
***
Nhà giả kim là một tiểu
thuyết đáng đọc. Tác giả quả thật rất tài tình khi tạo ra màu sắc huyền ảo cho
truyện, thuyết phục người đọc tin rằng sự vật hiện tượng như cũng có linh hồn,
và cũng có một thứ ngôn ngữ nằm ngoài câu chữ toát ra từ chúng (ít nhất đối với
người tôi). Xuyên suốt tác phẩm, rất nhiều triết lý về cuộc sống, về mối tương
quan giữa con người và thiên nhiên được thốt ra từ các bậc trưởng lão khiến ta
phải dừng lại suy ngẫm.
Đọc Nhà giả
kim đi! Biết đâu bạn sẽ nhớ lại những ước mơ xa xôi cũ kỹ của mình,
và sẽ vững tin hơn khi cảm nhận được rằng “vũ trị sẽ tác động giúp bạn đạt
được”.
quoctruong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét