Một
ngày cuối tháng Chín ấm áp và trong trẻo, Eszter, người đàn bà đứng tuổi đang sống
những ngày bình lặng và tẻ nhạt trong căn nhà nhỏ lụp xụp, nhận được tin Lajos,
người đàn ông mà bà yêu thương từ 20 năm trước, quay trở về.
Lajos
nay đã hơn 50 tuổi, vẫn phong trần và khoác lên mình dáng vẻ một tri thức nhiều hoài bão. Tài
nghệ giao tiếp và trình diễn ngôn từ của ông làm say lòng nhiều người, tất
nhiên bao gồm cả Eszter. Ông hấp dẫn, lọc lừa bằng nhiều lớp mĩ từ, bằng nước mắt,
bằng hành động…
Dù
hiểu rõ con người của Lajos, nỗi phấn khởi đã kéo Eszter ra khỏi “cơn mộng du
miên man” của những năm tháng trôi qua nhẹ hẫng. Ngay đêm hôm đó, bà bỗng dưng
thấy mình dừng lại trước gương, ngắm nghía dung nhan trong niềm tiếc nuối về một
thời thanh xuân đã phai nhạt. Cảm xúc năm xưa sống dậy trong bà như chưa từng có
dấu vết của thời gian.
Cuốn
tiểu thuyết xen kẽ giữa những độc thoại nội tâm và hồi tưởng của Eszter xoay
quanh Lajos. Suốt 20 năm sống cô đơn trong sự bình yên quen thuộc mà bà và Nunu
đã cố gắng xoay sở từ khi Lajos gom hết những tài sản có giá trị ra đi, thì cuộc
sống của Eszter hầu như chẳng mang ý nghĩa to lớn nào ngoài mớ ký ức sống động liên
quan tới Lajos. Trong ngày hội ngộ, Eszter bình thản để Lajos đi tới bờ bên kia
của sự dối trá để hoàn thành nốt định mệnh giữa họ. Mọi thứ đã thật sự kết thúc, đã không còn dật dờ mắc míu từ năm này sang năm khác. Với người đàn bà vốn đã
không còn trẻ, không còn chờ đợi điều gì từ cuộc sống, thì sự dối gạt ngụy biện
cuối cùng cũng chỉ làm trọn vẹn nỗi mất mát.
Di
sản của Eszter chính là bà đã biết sống an phận, cô độc với những niềm hạnh phúc nhỏ bé còn lại.
P/s: Bìa đẹp dã man.
P/s: Bìa đẹp dã man.
quoctruong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét