Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Di Sản Của Eszter (Márai Sándor)




Một ngày cuối tháng Chín ấm áp và trong trẻo, Eszter, người đàn bà đứng tuổi đang sống những ngày bình lặng và tẻ nhạt trong căn nhà nhỏ lụp xụp, nhận được tin Lajos, người đàn ông mà bà yêu thương từ 20 năm trước, quay trở về

Lajos nay đã hơn 50 tuổi, vẫn phong trần và khoác lên mình dáng vẻ một tri thức nhiều hoài bão. Tài nghệ giao tiếp và trình diễn ngôn từ của ông làm say lòng nhiều người, tất nhiên bao gồm cả Eszter. Ông hấp dẫn, lọc lừa bằng nhiều lớp mĩ từ, bằng nước mắt, bằng hành động… 

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Hạnh Phúc Khi Thở & Cười




(Đọc An lạc từng bước chânThích Nhất Hạnh)


Sách mở đầu bằng lời nhắc nhở nhẹ nhàng “Buổi sáng khi thức dậy ta biết rằng ta có 24 giờ trước mặt để sống. Đó là một món quà quý giá…” Điều này nghe có vẻ rất bình thường, nhưng sẽ không bình thường chút nào nếu ta có chánh niệm. Chánh niệm là ý thức sáng tỏ về sự có mặt của ta và những gì xung quanh mình ngay trong giây phút hiện tại, ngay ở đây và tại chỗ này. 

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Nẻo Về Của Ý


Đọc Nẻo về của ý (Thích Nhất Hạnh) làm tôi nhớ tới cảm giác bình yên chạy xe trên con đường có hàng me xum xuê lá, trong tiết trời buổi sáng hiền hòa, phảng phất mùi đất ẩm từ cơn mưa đêm trước; hay cảm giác thảnh thơi ngồi dưới tán cây giữa những trưa im vắng, nghe tiếng chim ríu rít vang lại từ mái ngói của trại đường… Trong lúc đọc, nhiều lần tôi mỉm cười một mình, lòng hân hoan như thể sắp có được những ngày vô lo phía trước! Tất cả là nhờ cuốn sách mang lại.

Nẻo về của ý là bút ký được viết dưới dạng một bức thư mà tác giả gửi cho người bạn tên là Nguyên Hưng. Trong phần đầu, tác giả nhắc lại khoảng thời gian khó quên trong quá trình xây dựng Phương Bối am cùng với những bạn đồng tu. Họ trải qua một thời đẹp như mộng, sống an nhiên tự tại giữa chốn núi rừng hoang sơ ngập hoa thơm cỏ dại. Họ thức dậy bằng tiếng chim tiếng vượn và “có trước mặt một ngày trọn vẹn không bị ai xâm phạm… một ngày trọn vẹn mà muốn sử dụng như thế nào cũng được…” Những buổi đi thám hiểm rừng, bình văn thơ, những đêm trăng sáng nghe trăng rừng “nói chuyện”, những trận cười vỡ bụng khi kể chuyện chạm trán với… cọp, không khí rộn rịp đón tết ở Phương Bối … tất cả những ký ức đó còn mãi linh động và tươi mới trong tâm thức tác giả. Nhưng cuộc đời vốn trôi chảy và vô thường, giông bão của thời cuộc đã xua những cánh chim tựu về Phương Bối bay ra khỏi quê hương tinh thần của chúng. Đó cũng là “duyên khởi” cho cuốn sách tôi cầm trên tay.

Phần hai của bức thư có dung lượng gấp đôi phần đầu và cũng là phần đặc sắc nhất, đi sâu vào những nhân sinh quan thấm đẫm triết lý nhà Phật. Bằng ngôn từ nhẹ nhàng và giọng điệu chậm rãi, tác giả bộc bạch những chứng nghiệm tâm linh mầu nhiệm của mình nơi đất khách. Trong sát na vỗ đập của nội tâm, bản thể trở nên lớn rộng, thoát khỏi cái vỏ cứng cũ kỹ của bản ngã và nhìn thực tại bằng cái tâm vô phân biệt. Sinh diệt, thiện ác, tốt xấu, khổ lạc, may rủi, có không… tất cả chỉ là sản phẩm của nhận thức, của hoàn cảnh, của quy ước xã hội. Chúng chưa bao giờ đứng riêng rẻ, trái lại luôn nương vào nhau để làm nên cuộc sống, thực tại. “Những đau khổ đích thực của con người không phải nằm trong sinh lão bệnh tử… Nó nằm trong cách chúng ta nhìn thực tại… Thực tại không khổ không lạc, chỉ qua nhận thức của ta nó mới là khổ hay lạc… chúng ta nhìn thực tại qua những lớp màn nhận thức đen tối mang nặng tư kiến tư dục…”

Như tác giả đã viết ở đầu sách,“40 năm trước tôi đã viết Nẻo về của ý như thế, không hề có chút dụng công, ngòi bút rong chơi nơi chốn núi rừng.” Cho nên đọc Nẻo về của ý như tình cờ đọc được bức thư tay nồng nàn cảm xúc của người gửi. Bức thư với lời lẽ giản dị, chân thành, có đoạn kể chuyện hồn nhiên, vui tươi, có đoạn lại thăm thẳm suy tư nhưng không sa vào giáo điều cứng nhắc. 

Ban đầu, tôi cứ nghĩ thiền sư viết NVCY ở độ tuổi bước đầu học đạo, đoán chừng 19, 20. Giọng văn quá nhẹ và trong sáng. Điều này chỉ thường thấy ở những tâm hồn còn nhiều mộng mơ. Nào ngờ thiền sư viết xong tác phẩm năm 1966, lúc đó người đã 40 tuổi, đã trải qua không ít va vấp tại quê hương và xứ người. Với tâm thức thế nào, thiền sư mới viết nên những tác phẩm có phong vị tươi mát và trầm tĩnh như thế?
quoctruong

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Joy from books

Osho

Roaming around some big &small bookstores to look for Love, freedom, alone by Osho (of course, Vietnamese version), no result gained just because it has been sold out. The e-book version are now available on internet and i have already read some pages first. I love it but I’d always love to read books in paper. How can express the joy of touching, smelling, taking books by hands. I guess so many would agree with me ^^. Instead, I find 3 second-hand books in an old bookstore that i think they deserve my time and effort all day. They are Life, love, laughter by OshoHermitage among the clouds by Thich Nhat Hanh and The lone swan by Su Manshu (translated by Vietnamese Great Poet Bui Giang and that’s the reason why i bought it without any hesitation). By the way, i’m just so into books on Buddhism and spirituality over the past months.

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Những điều giản dị

Thời tiết Sài gòn dạo này thất thường. Trời chưa kịp huy hoàng trong cơn nắng sớm đã nhường chỗ cho những trận mưa lắt nhắt. Bầu không khí uể oải, thiếu sức sống; phố phường dường như co lại, lòng người cũng trùng xuống và hoài niệm bâng quơ. Nỗi buồn bã của thời tiết không thể xâm lấn tôi được nữa. Tôi bây giờ đã biết cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị nhất.

Image

Chạy xe trên đường hòa vào dòng người bất tận, bóng một người lạ từ phía sau tiến lại gần, giảm tốc độ và quay sang nhắc nhở: “chống xe kìa anh!” Người lạ đi rồi để lại trong tôi chút cảm giác ấm áp vì người thành thị đâu đến nỗi bàng quan, thờ ơ.

Đi nhà sách. Ngồi đọc “chùa” cả buổi mà chẳng mua quyển nào. Ra lấy xe, anh bảo vệ mỉm cười chào và nhanh tay dắt xe dùm. Thấy lòng vui vui vì phép lịch sự, vì nụ cười thân thiện mà có lẽ hiếm thấy ở một số người được cho là “có trình độ” khác.

Người đàn bà trung niên tới nhặt ve chai trong bao rác trước nhà. Nghe sột soạt tôi bước ra trông thử, liền quay vào lấy những chai lo không xài đưa cho bà. Bà mừng ra mặt và cảm ơn rối rít. Cho đi những thứ đã bỏ nhưng tôi nhận lại một niềm vui.

Mưa. Chậu hoa sống đời bên lan can khẽ rung rung, tưởng chừng như đang mừng rỡ đón lấy nguồn nước tươi mát từ thiên nhiên. Ngắm nhìn vẻ đẹp của hoa lá dưới mưa cũng đủ thấy vui vui.

Trời mưa thì cứ mưa. Mưa gió làm đôi chân ta ngần ngại, nhưng đường xá được tắm gội sạch sẽ tinh tơm. Mưa tạnh để lại bầu không khí mát mẻ. Dạo phố ngay thời điểm đó thì còn gì sảng khoái bằng.

Đời sống đô thị bận rộn, nhịp sống hối hả. Vòng quay công việc và mối quan hệ với đồng nghiệp, hàng xóm có thể khiến tâm trạng ta căng thẳng, cau có. Nhưng cuộc sống cứ vận hành đúng với bản chất của nó bất kể chúng ta cảm nhận thế nào. Chúng ta phải lựa chọn hoặc lượm lặt niềm vui cho chính mình. Niềm vui có ở khắp nơi, bao la như trời đất, chỉ cần ta biết bằng lòng từ những điều nhỏ nhặt nhất.